“Bởi vì bọn anh không biết tên của cô gái nhỏ kia, nên vẫn gọi cô ấy là dân tị nạn Châu Âu, ai biết được cô gái nhỏ Vũ Tuệ tỉnh nghịch này lại học được nghe lé: Mạc Hân Hy gối lên cánh tay của anh, đột nhiên bật cười: “Ông xã, bây giờ em rốt cuộc cũng biết, mấy cậu con trai của anh giống ai rồi, đều theo gen tinh nghịch gây sự của anh thôi”
Lục Khải Vũ xoay người đã đặt cô ở dưới gười, chóp mũi của hai người chạm vào nhau, hô hấp hòa lại vào nhau: “Có đúng không, bà xã, em cũng đừng quên, em chính là bà chủ của công ty bảo vệ Chân Thành, bà chủ nhỏ đã thu phục lưu manh Lý Toàn nổi danh hắc đạo.
Em nói xem, Minh Húc và mấy đứa nhỏ sẽ giống ai nhiều hơn!”
Nói xong, anh cũng không đợi Mạc Hân Hy trả lời, trực tiếp cúi đầu hôn lên môi của cô.
Sau đó rất lâu mới buông Mạc Hân Hy ra, lại còn nói nhỏ bên tai cô: Bà xã, nếu như không phải trên người em còn vết thương, bân đêm hôm nay anh cũng không bỏ qua cho em dễ dàng như vậy.
Em đừng quên, em còn thiếu anh rất nhiều lần đó!”
Mạc Hân Hy ôm lấy cổ cửa anh cười khẽ: “Ông xã, anh cũng đừng quên, vừa rồi em còn nắm được điểm yếu của anh.
Đã mười hai tuổi, vậy mà còn bố trí bẫy để bắt nạt người khác, còn bỏ rơi em rai của mình, hành vi như vậy của anh cũng không tốt nhé!”
“Được rồi, bà xã, anh tin tưởng em như vậy, cũng nói cả tai nạn xấu hổ của anh cho em nghe, em còn dám dùng chuyện này để uy hiếp anh, xem anh sẽ thu thập em như thế nào!”
Nói xong, Lục Khải Vũ đã bắt đầu nôn Mạc Hân Hy đến ngứa ngáy.
Mạc Hân Hy cười lăn qua lăn lại ở trên giường ẩn núp: “Ông xã em sai rồi.
Em sai rồi!”
Ngay lúc này, bên ngoài cửa gian phòng của bọn họ đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập.
Hai vợ chồng mau chóng ngồi dậy từ trên.
Sau đó đã nghe được giọng nói tủi thân của Nhị Bảo ở bên ngoài cửa: “Mẹ..”
“Là Nhị Bảo sao?” Mạc Hân Hy nhanh chóng khoác áo ngủ lại.
Lục Khải Vũ cũng giống vậy luống cuống tay