Cánh cửa sắt như hàng rào của nhà máy gạch Phong Thông đóng chặt, đương nhiên là các công nhân đang bám trụ vị trí của mình, người phụ trách nhà máy gạch mang theo mấy người dừng chân ở các cánh cửa ra vào, nhìn năm sáu tên lưu manh cà lơ phất phơ đứng ở bên cạnh một chiếc xe thương vụ.
“Phó xưởng, chúng ta thật sự không báo cảnh sát à?”
Bảo vệ hỏi, người đàn ông trung niên ở bên cạnh lắc đầu.
“Các người không hiểu đâu, về điều này suy nghĩ của tôi với trưởng xưởng là giống nhau, đối với những người này chúng ta phải giải quyết từ ngọn nguồn, nếu không thì vấn đề vẫn còn là vấn đề, không hề có sự thay đổi.”
Nghe nói như vậy, có người đặt câu hỏi.
“Nhìn tư thái ngày hôm qua, hình như là trưởng xưởng mới của chúng ta cũng quen biết với một vài người trong xã hội, xem ngày hôm nay có thể phái bao nhiêu người đến đây, nếu không thì cứ chặn như vậy đã, có một số công nhân không ở trong trạng thái bình thường rồi.”
Đang nói chuyện, có một chiếc xe Audi chạy tới, trực tiếp dừng ở trước cửa cổng nhà máy, sau đó Sở Vĩnh Du bước xuống xe.
“Tôi là Sở Vĩnh Du, phó xưởng Lý, chắc là ba của tôi cũng đã nói trước với ông rồi.”
Phó xưởng Lý gật đầu, nhìn xa xa ở phía xung quanh không nhìn thấy hình bóng dáng của ai nữa, không khỏi lên tiếng hỏi.
“Chỉ, chỉ... chỉ có một mình cậu thôi?”
“Đúng vậy, các người mở cửa ra đi, một lát nữa tôi sẽ giải quyết thôi.”
Nhìn thấy Sở Vĩnh Du nói xong thì cũng đi về phía chiếc xe thương vụ đang dừng ở đó, trong nháy mắt đám người phó xưởng Lý ngơ ngẩn tại chỗ.
“Cái thằng nhỏ này, đầu óc bị cửa đập rồi hả?”
“Không phải là đang làm xằng làm bậy à? Ngày hôm qua mười mấy người đều bị đánh bại hết trơn, chân còn bị đánh gãy nữa, một mình cậu ta chẳng lẽ có thể đi lên phân rõ phải trái với người ta?”
“Phó xưởng, trưởng xưởng cử một tên nhóc trẻ con như thế đến đây?”
Phó xưởng Lý cũng chẳng hiểu ra làm sao.
“Các người hỏi tôi, tôi hỏi ai đây? Trưởng xưởng nói Sở Vĩnh Du này chính là con rể của ông ấy, sẽ giải quyết chuyện này. Thật là, này Tiểu Vương, trực tiếp gọi điện thoại cho 113 luôn đi, đừng có đợi nữa, chắc có lẽ là đánh gãy chân mất cả mạng.”
Cùng lúc đó, trên chiếc xe thể thao G63, Nguyễn Phong và Lãnh Tiểu Mạt đương nhiên cũng đã nhìn thấy Sở Vĩnh Du tới rồi.
“Ồ, cái tên Sở Vĩnh Du này cũng có chút cốt khí đó, thế mà một mình đến đây giải quyết vấn đề, tôi cho là anh ta sẽ mang theo mấy chục người đến đây đó chứ. Dù sao thì không phải em đã nói anh ta quen biết với người cầm đầu trong xã hội gì đó à?”
Nguyễn Phong có chút kinh ngạc, Lãnh Tiểu Mạt lại cười cười.
“Có cốt khí cái gì chứ. Sở Vĩnh Du này chính là một thằng ngu, bình thường dựa vào vợ của anh ta làm mưa làm gió đã quen rồi, cho rằng ai cũng sẽ cho anh ta mặt mũi, ngày hôm nay anh cứ cho anh ta một bài học nhớ đời đi.”
Lúc này, Sở Vĩnh Du đã đứng ở vị trí, có chút bất đắc dĩ nhìn về phía mấy tên lưu manh xấu xí trước mặt, vị trí cửa xe đang mở ra còn có một người thanh niên với làn da ngăm đen mang theo sắc mặt lạnh lẽo ngồi ở vị trí phía trước, trên người để trần, cơ bắp cân xứng lộ ra bên ngoài.
“Tôi cho các người một cơ hội, ai sai các người đến đây, nếu không thì các người phải bò từ đây trở về phố.”
Lời nói vừa mới dứt, mấy cái tên lưu manh kia đều phình bụng cười to, có tên thậm chí còn quỳ xuống đất không ngừng đánh xuống mặt đất, dường như là đang muốn dùng cái này để dừng nụ cười của mình lại.
Mấy người ở trong xưởng nhìn thấy mà liên tục lắc đầu, lẽ nào con rể của trưởng xưởng là một kẻ ngu?
“Tao cũng cho mày một cơ hội, ngay lập tức đóng cửa nhà máy gạch, thế thì hai chân của mày có thể được giữ lại.”
Bịch!
Người con trai với làn da ngăm đen ngồi ở trong xe nhảy xuống, hoạt động gân cốt một chút, âm thanh răng rắc không ngừng vang lên.
“Tôi đã cho các người cơ hội rồi, là các người không chịu trân trọng.”
Sở Vĩnh Du lên tiếng một lần nữa, một giây sao chân phải đạp lên mặt đất, trực tiếp vọt về phía cái tên thanh niên sạm đen.
“Biết được một chút muya Thái thế mà cũng dám đến đây gây chuyện với nhà máy của ba vợ tôi, muốn chết rồi!"
Từ lúc Sở Vĩnh Du bắt đầu khởi động, loại biểu cảm kinh miệt trên mặt của chàng trai với tên chàng trai ngăm đen liền biến mất trong nháy mắt, chỉ kịp ngăn hai tay ở trước ngực, đòn tấn công của Sở Vĩnh Du đã đến rồi.
Đầu gối phải nâng lên trên, thụi mạnh vào giữa hai tay của tên ngăm đen.
Răng rắc!
Nương theo âm thanh tiếng xương vỡ vụn phát ra, thân thể của anh ta giống như đạn pháo bay ra bên ngoài, đập lên trên chiếc xe thương vụ.
Bịch!
Một tiếng vang thật lớn phát ra, cái này vẫn còn