Vân Khanh nhíu mày, trong lòng suy đoán nhiều cách, anh ta là thật sự bỏ qua cho cô như vậy? Hay là, anh ta là bị công ty ép buộc không còn cách nào?Cho dù nghi ngờ thế nào, ba chữ Cố Trạm Vũ kia, quả thật được viết trên tờ giấy một cách lạnh lùng.Vân Khanh có chút nghẹt thở trong giây lát, rốt cuộc là hôn nhân năm năm, giờ phút này cảm giác đau đớn của dao cùn cứa vào tim, vẫn có, trăm tư vị cùng xuất hiện, rơi vào hoảng hốt.Anh ta nhìn cô đang ký tên trên một bản khác, chỉ có điều bút di chuyển rất chậm, thoạt nhìn anh ta cũng vất vả, nhíu chặt mày, càng ngày càng chặt.Một sự trầm mặc và đau thương nhàn nhạt bao trùm không khí.Vân Khanh nhìn anh ta, từ từ nhắm mắt lại, siết chặt ngón tay, tốc độ trong chớp mắt tăng tốc.Còn anh ta lại ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu nhuốm sương mù trên khuôn mặt khôi ngô tuấn tú lạnh lùng, cười nói với cô, “Thật muốn hạ bút, rất khó hạ, một nét giống như một vết dao cứa tim vậy. Vân Khanh....đêm giao thừa năm năm trước, nhưng là đêm tân hôn của chúng ta, biết tại sao anh chọn ngày này ký tên không?”Trái tim Vân Khanh giống như bị một búa chậm rãi rạch ra, nước mắt chảy lại vào đáy mắt, lạnh lùng quay đầu, “Ngày nào bắt đầu, ngày nào kết thúc, bắt đầu xấu kết thúc đẹp. Đừng nói những thứ vô dụng này.”Lúc nói chuyện, hốc mắt cô cay cay, cổ họng cũng giống như dây chằng kéo căng, phát ra âm thanh run rẩy, mềm mại lại đau thương, nguội lạnh, “Cố Trạm Vũ, khuyên anh một câu, Vân Sương không phải người thường, sau khi ly hôn, anh hãy tìm cô gái đơn giản sạch sẽ, sinh một đứa con....”“Đừng nói nữa!” Cố Trạm Vũ giơ tay lên lau mặt, vẻ mặt ngấm ngầm chịu đựng đau khổ, “Giao thừa hôm nay, Khanh Khanh, ăn với tôi bữa cơm cuối cùng đi.”Vân Khanh không đồng ý, “Tôi vẫn muốn về nhà ăn cơm đoàn viên.”Cố Trạm Vũ đuổi theo viết một chữ ‘Cố’ trên bản thỏa thuận khác, “Cho dù tôi uy hiếp em, ăn cơm, tôi liền ký hai chữ còn lại, đã ký xong một bản rồi.”Vân Khanh đứng ở đó, nhìn thấy một bản ký xong kia, bản khác còn thiếu hai chữ, sự dây dưa kéo dài đau tận