“Con gái ngoan của anh không phải chỉ biết ăn thôi sao? Làm sao mà đi học con gái Tiêu Niệm Vi, thích dùng vũ lực rồi?”
“Để anh xử lý.”
Diệp Ân Tuấn tính khí tốt đi nhận việc đi qua đó.
Thẩm Hạ Lan nhìn thấy anh thế này lộ ra nụ cười.
“Ông ngoại, con đến đây.”
Thẩm Hạ Lan trực tiếp đi vào phòng khách.
Ông cụ Tiêu đang đọc báo, nhìn thấy Thẩm Hạ Lan hai người bước vào, cười hì hì nói: “Ui cha, mua nhiều đồ ăn ngon thế này cho ông sao? Ông đoán, có phải muốn xin xỏ ông gì không? Nếu không làm gì có phúc lợi tốt thế này?”
“Ông ngoại, nói gì thế? Nói như bình thường con bất hiếu lắm.”
Thẩm Hạ Lan có chút ủy khuất.
Cô vừa nói chuyện, vừa bước đến, ôm lấy cánh tay của ông cụ Tiêu.
“Nhìn cái miệng nhỏ nhắn này, ông còn chưa nói cái gì, trực tiếp chặn miệng ông rồi, con bé này ở nhà thường hay bắt nạt con đúng không?”
Ông cụ Tiêu nhanh chóng nhìn Diệp Ân Tuấn tìm viện trợ bên ngoài.
Vốn tưởng rằng Diệp Ân Tuấn sẽ hùa theo ông, nhưng không ngờ Diệp Ân Tuấn lại cười nói: “Vẫn được, Hạ Lan ở nhà cũng sinh động thế này.”
“Ông quen là được.”
Ông cụ Tiêu lắc đầu, nhưng có vẻ như ông rất hài lòng với câu trả lời của Diệp Ân Tuấn.
“Ông ngoại, ý ông là sao? Chẳng lẽ ông hi vọng Diệp Ân Tuấn đối với con không tốt?”
“Ông không nói vậy nha.”
Ông cụ Tiêu mỉm cười, tâm trạng vì hai người đến cảm thấy rất vui.
“Nghê Nghê thì sao? Sao con không thấy con nhóc này?”
Thẩm Hạ Lan làm