Hổ Tế

Chương 698


trước sau

Advertisement

Chương 698:

 

Sao chuyện này lại có thể trở nên như thế này?

 

Giờ phút này, Hàn Vũ Tinh thực sự hối hận đến đứt ruột.

 

Nếu có thể, đánh chết cô ta cũng sẽ không xem thường Dương Tiêu, nhưng thật đáng tiếc trên đời này không có thuốc hồi hận.

 

Trong mắt cô ta, Dương Tiêu là một tắm lụa treo trong veo, cô ta thực sự không hiểu tại sao nữ doanh nhân huyền thoại như Bạch Du Tĩnh lại thích Dương Tiêu.

 

Phải chăng gu thẳm mỹ của nữ doanh nhân huyền thoại đều là độc nhất? Hay là anh chàng này vẫn có thể đáp ứng được nhu cầu của Bạch Du Tĩnh dù là tắm lụa?

 

Dương Tiêu cũng sững sờ, thân phận thật sự của anh đã bị vạch trần rồi sao?

 

Không lẽ Bạch Du Tĩnh đã phát hiện ra mình là anh hùng thầm lặng đã cứu mọi người khỏi đám cháy ở thành phố cổ cách đây một thời gian sao?

 

Không thể nào! Mình đã làm rất tốt việc bảo mật, những bức ảnh đã không được truyền ra ngoài, làm thế nào mà Bạch Du Tĩnh nhận ra?

 

“Bạch… Bạch tổng, tôi… tôi là do Chu tổng giới thiệu, cô không thể làm như vậy?” Hàn Vũ Tinh cố nặn ra một nụ cười.

 

Hiện tại trong giới giải trí cô ta đã từ hạng nhất xuống hạng hai, không còn phim truyền hình nào để đóng phim, thỉnh thoảng vẫn có thể duy trì cuộc sống của mình trước.

 

những buổi biểu diễn thương mại.

 

Để giành được đại ngôn của tập đoàn trang sức Bạch Thức lần này, Hàn Vũ Tinh đã phục vụ Chu tổng rất nhiều lần.

 

Nếu Bạch Du Tĩnh thực sự muốn hủy hợp tác vào lúc này, cô ta không nhận được khoản phí đại ngôn hai nghìn vạn, đây sẽ là một đòn giáng mạnh vào Hàn Vũ Tinh.

 

Bạch Du Tĩnh lạnh lùng nói: “Bót dùng Chu tổng tới chèn ép tôi. Sở dĩ tôi đồng ý thuê cô làm đại ngôn cho công ty của tôi thật ra là vì thể diện của Chu tổng, nhưng cô phải hiểu rằng tôi giúp Chu tổng là tình cảm, chứ không giúp Chu tổng là bổn phận!”

 

“Phụ nữ hợm hĩnh như cô, làm đại ngôn cho công ty của chúng tôi sẽ chỉ làm mắt uy tín của công ty chúng tôi, cô đi đi!”

 

“Bạch… Bạch tổng!” Hàn Vũ Tinh hoàn toàn hoảng sợ, giọng điệu cầu xin.

 

Bạch Du Tĩnh nói dứt khoát: “Cô Hàn, nếu cô không rời đi, tôi sẽ gọi bảo vệ đến đuổi người!”

 

Nghe vậy, sắc mặt Hàn Vũ Tinh trở nên cứng ngắc, cô ta thật sự không ngờ Bạch Du Tĩnh không cho mình mặt mũi.

 

Phí đại ngôn hai nghìn vạn vừa tuột mắt, sao Hàn Vũ Tinh có thể cam lòng như vậy chứ?

 

Cô ta liếc nhìn Dương Tiêu đang nhìn máy tính, trong mắt Hàn Vũ Tinh hiện lên một tia oán hận: “Bạch tổng, không phải tôi gây chuyện trước, là anh ta, tất cả là do anh ta.

 

Anh ta nói tôi có bệnh rồi tôi mới nói anh ta là tầng lớp hạ lưu, đúng vậy, là anh ta nhục mạ tôi trước.”

 

“Ò? Thật có chuyện như vậy?” Bạch Du Tĩnh nghi ngờ nhìn Dương Tiêu.

 

Nếu Dương Tiêu nhục mạ Hàn Vũ Tinh có bệnh, thì điều đó thực sự rất bát lịch sự.

 

Dương Tiêu đặt máy tính xuống, giễu cọt: “Tôi gây chuyện trước? Thật nực cười! Hiện tại, bỏ qua chuyện ai gây sự trước, chúng ta hãy nói về bệnh tình của cô trước, tôi không hề nói dối.”

 

“Thật sao? Vậy anh nói cho tôi biết tôi bị bệnh ở đâu!”

 

Trong mắt Hàn Vũ Tinh tràn đây oán hận.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện