Nhanh như vậy sao? Ngay sau khi Tôn Thanh vừa nói có người đến chuyển thư cho tôi, không lâu sau đúng là đã có người chuyển đến cho tôi.
Tôi đi một chút về phía Liễu Long Đằng và nhận một lá thư được gói bằng giấy dày từ tay Liễu Long Đằng.
Khi bức thư này chạm vào tay tôi, một hơi thở mạnh mẽ đến từ bức thư này, lực lượng này mạnh hơn tôi, hơn nữa nó còn là một hơi thở rất lạ.
Tất cả những người tôi đã gặp và đều có sức mạnh hơn người, nhưng mà ngoại trừ Liễu Long Đình, Nguyên Thủy Thiên Tôn và Phù Kinh Dương thì bây giờ bức thư này cho tôi cảm giác rằng sức mạnh của người đó không yếu hơn Nguyên Thủy Thiên Tôn là bao.
Tôi rất tò mò và mở phong thư ra xem, tôi thấy trong đó không có giấy mà trực tiếp ở bên trong phong bì, trên đó viết mấy chữ: “Xin hãy cứu tôi.”
Hãy giúp tôi? Là bảo tôi đến cứu chủ nhân của chiếc phong bì này sao? Nhưng mà trong phong bì không nói rõ bức thư được gửi từ đâu, nên tôi hỏi Liễu Long Đằng: “Long Đằng, người gửi thư còn ở đây không?”
Long Đằng lắc đầu một cái, trả lời: “Gửi thư xong thì bóng dáng của người đó liền biến mất.”
“Vậy thì em có nhớ người đó đã ăn mặc như thế nào không?” Tôi hỏi lại Liễu Long Đằng.
“Người đó mặc một chiếc áo choàng sặc sỡ, lấp lánh, mái tóc trắng và bộ râu dài, người đó trông giống như một vị tiên.”
Các Thần Tiên mà Liễu Long Đằng đã thấy đều là Yêu thần giống như chúng tôi.
Người mà cậu bé nói tới hẳn phải là Nhân Thần, Nhân Thần cũng có thứ bậc.
Những người mà mặc chiếc áo choàng rực rỡ và sáng lấp lánh, nếu tôi đoán không nhầm thì đó phải là một chiếc áo choàng ngũ sắc, thường chỉ có Hi Hoàng hay thần có cấp cao hơn mới đủ tư cách mặc nó.
Lạc Thần hiện là Thiên Đế, nhưng mà anh ta là Yêu thần nên anh ta không thích ăn mặc quần áo giống như vậy, người nắm quyền cao hơn Lạc Thần đó chỉ là Tam Thanh.
Tam Thanh gồm Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Thiên Tôn và Đạo Đức Thiên Tôn, họ và tôi đều được thai nghén từ Tinh Khí Bàn Cổ.
Mà vị Đạo Đức Thiên Tôn này chính là Thái Thượng Lão Quân, khi tôi còn bé đọc trong quyển Tây Du Ký thì ông ấy là thủ hạ của Ngọc Đế.
Thế nhưng mà Tây Du lại quảng bá Phật giáo và làm suy thoái Đạo giáo, an bài người nhân thần chí tôn là Thái Thượng Lão Quân làm thần tử của Ngọc Đế.
Trong Tam Thanh, gần đây ngoại trừ Nguyên Thủy Thiên Tôn là người mà tôi có liên hệ ra thì không có liên hệ với ai nữa.
Hơn nữa theo tình hình hiện tại, Nguyên Thủy Thiên Tôn không thể gửi bức thư này cho tôi nên có thể loại trừ ngài ấy ra.
Chẳng lẽ là lá thư này được gửi bởi một trong hai vị Thiên Tôn còn lại?
Trong lúc nhất thời thì tôi không thể nói gì, nếu Tôn Thanh yêu cầu tôi nhận bức thư này thì e rằng cậu ta đã hiểu bức thư này.
Tốt hơn hết là hãy đợi Tôn Thanh thu xong hồn phách của Liễu Long Đình rồi hỏi lại cậu ta sau.
Khi Tôn Thanh đang trị liệu trong phòng tôi đã nhờ Liễu Kiều Nhi thu xếp người nấu cơm, chuẩn bị bữa ăn.
Mặc dù Tôn Thanh là người trông coi Thang Thông Thiên nhưng cậu ta vẫn là một người phàm, cậu ta hẳn là cũng nên ăn, uống.
Thời gian chờ đợi thu hồn phách của Liễu Long Đình về rất lâu.
Một giây giống như một năm, khi tôi đợi bên ngoài gần hai hoặc ba tiếng đồng hồ thì kết giới trong phòng dần biến mất và Hư từ từ mở cửa ra.
Khi thấy tôi vẫn còn ở ngoài thì anh ta bảo tôi rằng: “Hồn phách đã trở về.”
Nghe Hư nói xong điều này thì tôi lập tức bước vào trong phòng, chỉ thấy lúc này Tôn Thanh đã thu hồi pháp lực.
Liễu Long Đình vẫn còn đang nằm trên giường, lúc này cũng vừa mở mắt ra.
Khi thấy tôi bước vào thì mặt mày anh ấy hiện lên nụ cười.
Nhìn Liễu Long Đình còn không biết ngại mà cười, thì tôi đi qua ngồi ở mép giường kiểm tra tay anh ấy, bảo anh ấy đừng cười nữa.
Anh ấy căn bản cũng không biết tôi lo lắng cho anh ấy đến mức nào!
Sau khi Tôn Thanh giúp Liễu Long Đình đưa hồn phách của anh ấy trở lại thì ấn ký đỏ trên mu bàn tay Liễu Long Đình quả nhiên biến mất.
Nhìn thấy ấn đỏ trên tay Liễu Long Đình cũng biến mất thì tôi cũng không biết là đã sống sót sau tai nạn, hay là đau lòng mà nhào lên lồng ngực của anh ấy.
Sau khi đã ổn định, tôi định đứng dậy để cảm ơn Tôn Thanh, nhưng mà Tôn Thanh thấy tôi và Liễu Long Đình lúc này đang ôm nhau, vì vậy cậu ta đã đứng dậy khỏi ghế và nói với tôi: “Bây giờ tôi sẽ không làm phiền hai người nữa, linh hồn trong cơ thể của Liễu Long Đình vẫn đang dung hợp.
Khi dung hợp hoàn tất, cô có thể đến phòng khách tìm tôi.”
Tôi cúi đầu cảm ơn Tôn Thanh, sau đó quay lại nhìn Liễu Long Đình.
Lúc này thì trong phòng cũng chỉ còn lại có hai chúng tôi, tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Liễu Long Đình, thì trong lòng tôi vừa muốn mắng anh ấy vừa thương tiếc cho anh ấy.
Vì vậy tôi đã oán trách Liễu Long Đình một câu: “Em nói có phải là