Nhưng cô ta hiểu rõ thời điểm này không thích hợp để tiếp tục làm loạn mọi chuyện lên, chuyện như này nếu để truyền ra ngoài thì với thân phận của Ninh Nhất Phàm nhất định sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.
Vậy nên, cô ta tiến lên trước hai bước, cầm tay của Thẩm Ngọc Lam: “Chị Thẩm, thật sự xin lỗi chị, tôi...!vừa nãy tôi hiểu nhầm chị, hoả ra chị và Tịnh Khuynh, hai người.?”.
Ninh Nhất Phàm lạnh lùng nhìn chằm chằm Sở Tịnh Khuynh, trong ngực như có ngọn lửa đang sôi trào, anh chưa bao giờ nghĩ có một ngày người anh yêu lại phải cần người đàn ông khác bảo vệ.
Sở Tịnh Khuynh đối với sự phẫn nộ của Ninh Nhất Phàm, thì ngoảnh mặt làm ngơ, cúi đầu nhìn Thẩm Ngọc Lâm: " Hay là chúng ta đi ăn ở nơi khác, không làm phiền anh họ và chị dâu nữa.”
Thẩm Ngọc Lam sao mà không hiểu ý nghĩ của Sở Tịnh Khuynh chứ, liền gật đầu, để cho anh ta cầm tay cô, rồi quay người đi về hướng của nhà hàng.
Khuôn mặt Ninh Nhất Phàm không biểu cảm gì lặng lẽ nhìn hai người nắm tay nhau rời đi, nhíu mày thật sâu.
“Nhất Phàm, nếu đã đến đây rồi chi bằng chúng ta vào trong ăn chút gì đi?” Cao Nhã Uyên từ nãy đến giờ không nói gì lúc này lên tiếng hỏi.
Ninh Nhất Phàm nhắm mắt lại, cúi thấp đầu, không chút do dự kéo tay Cao Nhã Uyên ra, vỗ lên mu bàn tay cô ta nói: “Về trước đi, tối tôi đến tìm cô.”
Nói xong, anh liền bước chân về hướng cửa, đuổi theo.
Thấy bàn tay bị đẩy ra, trong mắt Cao Nhã Uyên tràn đầy sự tuyệt vọng và căm hận!
Trên đường đi, cả hai người đều rất hiểu ý nhau mà giữ im lặng cho đến khi về đến nơi ở của Thẩm Ngọc Lam.
Sở Tịnh Khuynh nhìn cô bước vào trong nhà rồi mới quay người rời đi, trong tình huống như vậy, anh ta hiểu bản thân và cô đều cần yên tĩnh.
Thực ra, sau khi Thẩm Ngọc Lam rời khỏi thành phố H, Sở Tịnh Khuynh thấy tâm trạng cô không ổn định, có chút lo lắng